• 💥ÁNH SÁNG TỪ NHỮNG BƯỚC CHÂN DÌU DẮT

      Cảm nghiệm từ Thánh lễ Kính Đức Mẹ Lộ Đức – Ngày Quốc tế Bệnh nhân tại GX. Thánh Khang 11.02.2026

      Lần đầu tiên tham dự Thánh lễ đặc biệt này, lòng tôi trào dâng những cảm xúc khó tả. Không chỉ là không khí trang nghiêm của phụng vụ, mà chính những hình ảnh đời thường tại khuôn viên Giáo xứ đã chạm đến trái tim tôi một cách mãnh liệt. là hình ảnh chiếc xe đưa đón các cụ cao niên đến nhà thờ mỗi ngày.

      𝟭. 𝗡𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 “𝗖𝗮́𝗻𝗵 𝘁𝗮𝘆” 𝗰𝘂̉𝗮 𝗹𝗼̀𝗻𝗴 𝘅𝗼́𝘁 𝘁𝗵𝘂̛𝗼̛𝗻𝗴

      Hình ảnh đập vào mắt tôi còn có sự dìu dắt, đưa rước ân cần của những người con, người cháu dành cho ông bà, cha mẹ già yếu. Có những bệnh nhân không thể tự đi lại, nhưng họ không cô độc. Bên cạnh họ là những tấm lưng gồng gánh, là những vòng tay ôm chặt để đưa người thân đến với Chúa.

      Tôi lặng người quan sát các linh mục. Các Ngài không ngồi chờ, mà đã ân cần đến tận nơi từng người ngồi xe lăn, từng cụ già yếu để ban Bí tích Giải tội và Xức dầu Thánh. Sự tận tụy đó cho tôi thấy một Giáo hội luôn cúi mình xuống với những nỗi đau.

      𝟮. 𝗦𝘂̛́𝗰 𝗱𝗮̂̀𝘂 – 𝗞𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗰𝗵𝗶̉ 𝗰𝗵𝗼 𝘁𝗵𝗮̂𝗻 𝘅𝗮́𝗰

      Trước đây, tôi cứ ngỡ chỉ người bệnh nặng mới cần Xức dầu. Nhưng hôm nay, tôi hiểu rằng: Chính tâm hồn tôi cũng đang mang những vết thương cần được chữa lành. Những lo toan, áp lực và những “căn bệnh” trong tâm linh cũng cần sức mạnh của Chúa để đứng vững. Việc được đón nhận Bí tích Xức dầu lần đầu tiên này như một luồng sức sống mới đổ đầy vào tâm hồn tôi.

      𝟯. 𝗡𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 “𝗩𝗶̣ 𝘁𝗵𝗮́𝗻𝗵” 𝘁𝗵𝗮̂̀𝗺 𝗹𝗮̣̆𝗻𝗴 𝗴𝗶𝘂̛̃𝗮 đ𝗼̛̀𝗶 𝘁𝗵𝘂̛𝗼̛̀𝗻𝗴

      Điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự hy sinh của những người chăm sóc. Họ mang trên vai một sứ mệnh cao cả mà đôi khi ít ai thấu hiểu. Họ không chỉ chịu vất vả về thể xác mà còn phải kiên nhẫn trước những lời trách móc, la mắng trong cơn đau của người bệnh.

      “Họ là những người hùng thầm lặng, là cánh tay nối dài của Đức Mẹ Lộ Đức ngay trong chính gia đình mình.”

      Tôi thầm nguyện xin Chúa và Đức Mẹ Lộ Đức không chỉ ban bình an cho các bệnh nhân, mà hãy tiếp thêm sức mạnh, lòng kiên nhẫn và niềm an ủi cho những người con, người cháu đang ngày đêm chăm sóc người thân yêu.

      𝗟𝗼̛̀𝗶 𝗸𝗲̂́𝘁

      Mỗi khi bước chân vào Nhà thờ, tôi cảm giác như mọi gánh nặng, lo toan đều được trút bỏ lại phía sau. Mong rằng mỗi người trẻ chúng ta, hãy một lần chậm lại để cảm nhận những điều nhỏ bé này. Hãy thêm lời cầu nguyện không chỉ cho bệnh nhân, mà cho cả những người đang “gánh” cả thế giới của người bệnh trên vai mình.

      Tạ ơn Chúa vì đã cho con – một người trẻ một buổi chiều đầy hồng ân.

      Bài và Ảnh : Thu Trang

      #mvttthanhkhang